

Bước Chân Ngắn Ngủi Để Nhớ Thương ...
Sau đây là câu chuyện thương tâm của một cậu bé người Brazil tên là Diego Frazão Torquato, có thật và được rất nhiều người thương nhớ ...
Diego sinh ra tại Parada de Lucas ở Rio de Janeiro, một nơi mà nghèo đói và bạo lực đã định hình nhịp điệu của cuộc sống hằng ngày. Cậu lớn lên giữa hiểm nguy và gian khổ, nhưng đâu đó trong hỗn loạn ấy, cậu đã tìm thấy một điều phi thường. Cậu tìm thấy âm nhạc. Dù phải chống chọi với viêm màng não, viêm phổi và những vấn đề sức khỏe có thể làm suy yếu bất kỳ đứa trẻ nào, Diego vẫn khám phá ra ánh sáng bên trong mình mỗi khi cậu cầm cây đàn vĩ cầm hay violon.
Cuộc đời của cậu đã thật sự thay đổi với sự gặp gỡ anh Evandro João da Silva, một người thầy đã nhìn thấy khả năng nơi cậu trong khi thế giới chỉ thấy sự hạn chế. Anh Evandro đã dẫn dắt cậu vào nhóm Dàn Nhạc Dây Afro-Reggae, một dự án mở ra cho trẻ em con đường thoát khỏi bạo lực bằng cách đặt vĩ cầm vào tay các em thay vì vũ khí giết người. Với Diego, anh Evandro không chỉ là một người thầy mà chính là chiếc phao cứu sinh, cũng là hình bóng người cha, là cánh cửa dẫn đến hy vọng của cuộc sống.
Năm 2009, anh Evandro bị sát hại. Tại tang lễ của anh, một Diego yếu ớt và tan vỡ đứng trước quan tài, nâng vĩ cầm bằng đôi tay run rẩy. Cậu chơi nhạc trong khi lệ rơi nhanh hơn cả những nốt nhạc mà cậu cố giữ. Hình ảnh của khoảnh khắc ấy đã lan truyền khắp thế giới. Một cậu bé khóc thương cho người đã cứu mình. Một cậu bé cố gắng tôn vinh người mà cậu yêu thương bằng ngôn ngữ duy nhất từng thật sự thấu hiểu cậu. Đó là nỗi đau, lòng biết ơn và tình yêu thương được dệt thành một âm thanh độc nhất.
Nhưng thế giới vẫn chưa thôi tiếc thương cậu. Chỉ vài tháng sau, Diego đã qua đời ở tuổi 12 vì bệnh bạch huyết cầu (ung thư máu). Một cuộc đời vừa mới bắt đầu, đầy gian khổ nhưng đầy âm nhạc và tràn đầy dũng khí vượt xa tuổi trẻ của cậu.
Diego đã để lại một di sản vẫn còn vang vọng đến ngày hôm nay. Câu chuyện của cậu được kể lại trong các lớp học, trong các khán phòng hòa nhạc, và trong những cộng đồng tin vào sức mạnh chữa lành của nghệ thuật. Cậu vẫn là biểu tượng của điều xảy ra khi có một người đặt sự tin tưởng vào một đứa trẻ. Và đó cũng là biểu tượng của sự dìu dắt có thể viết lại số phận biến thành định mệnh! Đó cũng là biểu tượng của âm nhạc có thể nâng đỡ tâm hồn ngay cả khi cuộc sống phải vượt qua khổ cực và thách thức không ai nghĩ có thể chịu đựng.
Thời gian của Diego sống trên Trái Đất thật ngắn ngủi,
nhưng sự cảm động mà cậu tạo ra vẫn còn sống mãi.
Cây đàn vĩ cầm của cậu có thể đã im lặng
nhưng thông điệp của cậu thì vẫn còn vang mãi.
Niềm tin và hy vọng có thể nảy mầm
ở những nơi tăm tối nhất. Tình yêu thương có thể đến
dưới hình hài đơn giản một người, một vị thầy.
Và một bản nhạc, được cảm hứng và vang lên trong nước mắt,
có thể nhắc nhở tất cả chúng ta về ý nghĩa
của sự sống của con người.
